xr:d:DAF-7SSuLDI:13,j:1809742187714883174,t:24030814
Mình còn nhớ rõ những năm 2010–2012, mỗi lần mở phim hh3dhay Trung Quốc lên là phải tự nhủ “cố gắng xem cho hết”. Đồ họa cứng, nhân vật chuyển động như robot, cốt truyện thì đơn giản đến mức xem một lần là biết hết. Lúc đó mình nghĩ chắc hoạt hình 3D Trung Quốc sẽ mãi chỉ là sản phẩm dành cho trẻ em, không bao giờ bắt kịp được Nhật hay Mỹ.
Rồi mọi thứ bắt đầu thay đổi.
Từ “Đại Thánh Trở Về” đến cú nổ lớn
Năm 2015, Tây Du Ký: Đại Thánh Trở Về ra mắt. Lần đầu tiên mình ngồi xem và phải há hốc miệng. Tôn Ngộ Không không còn là hình ảnh quen thuộc trong tranh dân gian, mà trở thành một kẻ thất thế, mệt mỏi, đầy nội tâm. Cảnh chiến đấu cuối cùng khiến mình đứng dậy vỗ tay một mình trong phòng. Đó là khoảnh khắc mình nhận ra: “Ồ, họ làm được thật.”
Bốn năm sau, Na Tra: Ma Đồng Giáng Thế xuất hiện và gần như xé toạc mọi định kiến còn lại. Bộ phim không chỉ đẹp, mà còn có chiều sâu. Đứa trẻ bị cả làng sợ hãi, bị chính số phận định sẵn là ma đồng, lại dám đứng lên nói “tôi là chính tôi”. Mình xem xong và kể cho bạn bè suốt mấy ngày. Doanh thu lúc đó đã là kỷ lục, nhưng quan trọng hơn là nó khiến cả ngành hoạt hình Trung Quốc tự tin hơn rất nhiều.
Bước nhảy vọt thực sự đến với Na Tra 2
Năm 2025, Na Tra 2 ra mắt và lập nên một kỷ lục gần như không tưởng: trở thành bộ phim hoạt hình có doanh thu cao nhất mọi thời đại trên toàn thế giới. Hơn 2 tỷ đô la. Không phải phim Hollywood, không phải Pixar hay Disney, mà là một bộ phim Trung Quốc.
Mình nhớ lúc xem trailer, cảm giác vừa háo hức vừa hơi lo. Phần một đã quá đỉnh rồi, phần hai liệu có “phá hỏng” không? Kết quả thì khỏi phải nói. Phim lớn hơn, hành động mãn nhãn hơn, nhưng vẫn giữ được phần cảm xúc chân thật. Có những cảnh chiến đấu quy mô lớn đến mức mình phải dừng lại thở. Hàng nghìn người làm việc, hàng trăm công ty hoạt hình cùng tham gia. Đây không còn là thành công của một studio, mà là thành quả của cả một nền công nghiệp.

Không chỉ đẹp hơn, mà còn “nói chuyện” được hơn
Điều mình thấy rõ nhất qua những năm qua là họ không còn cố bắt chước. Thay vì làm giống Disney hay Ghibli, họ lấy thần thoại, văn hóa, cảm xúc Á Đông làm gốc rồi đổ kỹ thuật hiện đại vào.
Nhìn Bạch Xà: Duyên Khởi, mình thấy được sự lãng mạn dịu dàng và khung cảnh cổ trang đẹp như tranh. Xem Đại Ngư Hải Đường, mình lại cảm nhận nỗi buồn và cái đẹp u uẩn rất riêng. Còn Khương Tử Nha hay series Tân Thần Bảng thì mở ra một thế giới thần thoại phức tạp, nơi các vị thần cũng phải đối mặt với lựa chọn đau đớn.
Kỹ thuật cũng tiến rất nhanh. Từ những nhân vật còn hơi cứng năm 2015, đến nay tóc, vải, nước, lửa… đều được xử lý cực kỳ chi tiết. Ánh sáng, màu sắc, góc máy đều có chủ đích. Có những cảnh mình phải tua lại vì quá đã mắt.
Cảm giác của một người xem lâu năm
Mình không phải nhà phê bình, chỉ là người thích xem phim. Nhưng nhìn lại hành trình gần 10 năm qua, mình cảm thấy vui và hơi tự hào. Tự hào vì một nền công nghiệp từng bị coi thường giờ đã tạo ra những tác phẩm có thể đứng ngang hàng, thậm chí vượt qua nhiều bom tấn Hollywood về mặt doanh thu và cả sự chú ý toàn cầu.
Tất nhiên không phải bộ nào cũng hoàn hảo. Vẫn còn những phim chạy theo xu hướng, vẫn còn những đoạn dài dòng. Nhưng xu hướng chung thì rất rõ: họ đang dám kể chuyện lớn, dám đầu tư lớn, và quan trọng nhất là dám giữ bản sắc của mình.
Bây giờ mỗi khi có bộ hoạt hình 3D Trung Quốc mới ra, mình không còn mở ra với tâm thế “xem thử cho biết” nữa. Mình mở ra với sự mong đợi thật sự. Vì mình biết, rất có thể lại có một bất ngờ thú vị đang chờ.
Kỷ nguyên hoạt hình 3D Trung Quốc đã thật sự bước sang một chương mới. Và với tư cách là một khán giả, mình chỉ mong họ tiếp tục giữ được cái “hồn” ấy – vừa hiện đại, vừa sâu sắc, vừa rất… Trung Quốc.